Sunday, November 28, 2010

Mạn Vũ - Một Ít Hạt Của Nắng

Đôi lúc cảm thấy mọi thứ cứ nhẹ bồng đi, chả thể tìm thấy gì có chút sức nặng mà sống cho có ý nghĩa một chút. Đêm qua những giấc mơ đã trở về, chỉ có điều là sáng nay không còn nhớ nổi nữa. Chỉ loáng thoáng nhớ hình như mình lại bò ra về phía cửa sổ. Mơ thành một câu truyện hoàn chỉnh, những giấc mơ yêu dấu về một thời yêu dấu.


Trời chiều rất nóng. Ngồi ngắm tấm thiếp có hình hoa triêu nhan, hoa asagao xinh đẹp màu xanh tím tím nhạt. Nhạt như màu mắt của một thoáng sương mù. Trong một chiều như thế, muốn mình bay thoát đi, ra khỏi những ô cửa sổ bây giờ. Những ô cửa phải không có chấn song, phải có rèm trắng phất phơ và tung theo gió được. Những ô cửa chim sẻ và chim én bay về đậu lại, khe khẽ lích rích khi tôi hát, bài hát ru những giấc mơ, bài hát không có thanh âm nào, bài hát về một chiếc thùng gỗ phủ đầy rêu xanh, bài hát nỗi thoải thức trong đêm của con hoạ mi, bài hát về những sợi tóc vắt ngang qua mặt người con gái khi vùi mặt vào gối mà nước mắt vẫn chảy ngang. Những chiếc gối từ lâu được gọi là chẩm lệ. Nhớ bài tanka nho nhỏ của Komachi mà Vân Anh chép cho mình ngày xưa. Nhớ cả bài haiku nhỏ mà mình chép lại cho Vân Anh vào ngày cuối năm. Dưới cội hoa đào, ghì nhau trong ước nguyện ba sinh. Những kiếp người mỏng manh như làn khói bay. Một âm hưởng nhẹ nhàng của cơn sương mù hôm nay vừa tràn xuống những chiếc lá trong vườn nhà tôi. Cây hoa quỳnh vừa nhú thêm một cành mới. Càng lớn càng đẹp, càng lớn càng xinh, càng lớn càng tha thướt và ảo não, càng buồn bã. Cây hoa bé bỏng đã bước qua tuổi thơ rồi. Lớn lên một ngày một chút. Buổi tối hàng đêm, ra ngồi với nó, miết tay nhè nhẹ lên phiến lá non xanh của nó, mỗi sớm ra chào nó trước khi đi học, không nén nổi niềm thán phục và trầm trồ trước vẻ đẹp của một màu xanh non trẻ đến muốn ứa nước mắt vì sung sướng, lại đặt nhẹ một nụ hôn lên cái màu xanh diệu kỳ ấy. Cảm nhận sự mịn màng và mướt mát của một thứ rất lạ lùng trên môi mình. Nhìn thấy một giọt nước nhỏ xíu còn đọng trên ngọn lá ấy và tự dưng nghĩ rằng nó thật lạ lùng, thật kỳ bí…


Mình đã đi qua lâu lắm rồi, cái tuổi mơ màng và tin tưởng thuần khiết vào mọi thứ. Mọi giấc mơ đều đã vỡ. Hoặc giả như mình chưa mơ bao giờ, chỉ là một ai đó nằm mơ ra mình. Những giấc mộng như giấc mộng của Ateh thân yêu, Ateh và sự lãng quên. Rốt cuộc mình cũng sẽ đi vào quên lãng. Dịu dàng mà chi, tha thiết mà chi, những con đường rồi dẫn ta về đâu ? Những con đường hằng ngày mình đi, những niềm vui, nỗi thổn thức ngày ngày đi qua như người ta băng qua thân xác của sa mạc. Nhưng sau sa mạc là gì ? Trong một bộ phim mà Lâm Thanh Hà đóng, tự dưng nhớ câu nói của Tây Độc : “Sau sa mạc cũng chỉ là sa mạc, tốt nhất hãy trở về với Bạch Đà sơn thôi”. Chung Nam biệt nghiệp…


Nghe lại bài ca của Secret Garden trong chiều nay. Tiếng violin ấy bao giờ cũng làm mình thấy chìm đắm trong một dòng suy tưởng buồn bã nào đó. Dòng note lại trong sổ tay suy cho cùng cũng sẽ nhạt phai, có gì đâu, “một ít hạt của nắng, để sáng mai em không phải đợi chờ…”