Rồi tôi cũng rời Đức Trí Tuy Hòa.
Ngày ra đi không lưu bút ngày xanh hay bịn rịn đầm đìa nước mắt, chỉ có mỗi thằng bạn cùng lớp đãi ly đá chanh muối ở quán Cô Hương ngã Năm. Bạn tôi đãi ly đá chanh cách đây cũng hơn 30 năm mà đến bây giờ tôi phải trả: "Nhận tội dùm về vụ tèm nhem của Nó".
Từ đó chúng tôi cũng ít thường xuyên liên lạc, mãi đến năm tốt nghiêp Sơ Trung Tôi mới gặp lại Nó. Tôi làm học sinh Khải Minh Nha Trang, Nó học tận Sài Gòn. Lúc ấy trông nó có vẽ "lớn" lắm. Có hôm tôi gặp nó ỡ Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương ngồi ăn kem với mấy em. Thứ Bảy Chúa Nhật nó đi martine, nghe nhạc Queen Bee làm tôi thấy Nó càng lớn hơn. Mới ngày nào đây chứ đâu, hai đứa còn tán lon rượt bắt, sao giờ này Nó có vẽ "lớn" vậy. Mà thiệt, trong thế giới học trò có nhiều thang bậc, muốn có địa vị , vai vế làm "anh cả" ít ra phải dể nhìn, văn nghệ văn gừng hay thể thao thì mới cua được gái. Nó cũng như tôi thôi- Thuờng lắm. Tôi an ủi chính mình và tự hỏi: Sao Nó diểm phúc vậy ? hay là Nó có số đao hoa ! Lúc ấy tôi chỉ thích được bằng Nó thôi, có chút "mái" tô thắm tuổi học trò nhất là học trò tỉnh lẽ. Cuối cùng tôi phải đành tôn Nó làm " sư phụ tình ái". Con đường "tình ái học trò", ball bum ở những năm cuối Trung Học của tôi đều được Nó "diều dắt"tận tình. Và trang "tình sử đời tôi" chấm hết từ buổi chiều Thứ Bảy năm ấy.
Thứ Bảy được nghĩ học buổi chiều, tôi tới nhà nó chơi và được Nó cho đi ball ……ké. Nghe tới nhảy đầm tôi tá lã nhưng trong lòng thèm lắm. Chưa kịp mở miệng nhờ nó chỉ giáo Nó đã lên tiếng trước, nhưng cũng đưa đẩy.
- Tao đâu có quen ai, với lại tao đâu biết nhãy.
- Cần gì biết. Cha Cha thì em tới mình lui, em lên mình xuống. Chừng ấy
- Dể vậy ?
- Slow ,Boston hay Rumba thì em nhích chân trái mày nhích chân phải và ngược lại. Có điều mày mới tập, nhớ nhìn…… lén, liếc xéo chân em cho kỹ để khỏi trật nhịp.
Nó cười và vở lòng các bài bản nhập môn làm tôi thèm nhiểu nước miếng.
Má kề Má thì thầm bên tai, tay phải mày đặt vào lưng em, tay em để lên vai lên ngực mày. Ô "Hai mái đầu xanh" xụp xình theo tiếng nhac, đo nhịp đập con tim thấy rân rân cả nguời, đê mê lắm ! Tôi ngồi thộn mặt , vễnh tai nghe Nó lên lớp tiếp - " Ba cái cổ Văn của Thầy mày bỏ đi, ngồi bên em uống ly chanh đường tuởng chừng uống hương tình trên môi em mới phê, chứ "Rượu đến gốc cây Ta sẽ nhắp" cho nhức đầu à. Ngửi mùi dầu thơm của em làm con tim ngây ngất tưởng chừng như con chim đang nhào lộn trên cành cấy, đã lắm !!! Con tim có lúc muốn nhảy tung ra ngoài !!!!
Nó nói, tôi thấy bùi tai và hỏi tiếp
- Còn mấy điệu khác thì sao?
- Tao chỉ biết chừng ấy.
- Trời đất!!!
Nó thấy tôi hoảng đuốc, nên nói thêm
- Bao nhiêu đó đủ rồi. Khi nhảy mày cứ đưa em tới chổ đông người, lở có trật nhịp đạp giò, em không biết mày khỏi quê.
- Dể thế ?
- À, còn nữa, hể nhạc êm dịu du dương Mày phải thủ thế
- Chuẩn bị đánh lộn?
- Bậy, giành mấy em mát mát coi được một chút , để tối về còn ươm mơ.
- Tao chỉ mong nắm được tay em thôi. Mát mát thì được chứ hâm hâm tao chê. Cầm tay em khác với tay bà ngoại của tao như thế nào?
Hai đứa tôi cười văng chiếu đổ đèn, và Nó nói thêm
- Nhạc nhẹ nhàng du dương là ôm, còn nhạc cà tưng cà tưng, lùng bùng lổ tai là không được ôm mà chỉ giựt giựt. Giựt nhiều chừng nào em khoái chừng ấy!! Mày có ngon để lại dấu ấn kỷ niệm cho em thêm màn bức tóc giựt tai cũng được, không sao !
- Bức tóc giựt tai, ghê vậy mày?
Nó cười và lên lớp tiếp như chuyên gia tình ái nhiều năm kinh nghiệm bị bồ đá
Nhạc êm dịu là ôm, không êm dịu là không ôm. Nhớ, biết chi không? chỉ cần ban nhạc vừa rớt note nhạc là mình đã có em trong tay. Lở "tua" rồi tiếc, tiếc rồi hít hà. Sàn nhảy cũng trời ơi đất hởi lắm chứ không phải chơi. Đâu phải Em tới đó để cho tao với mày ôm Em không thôi, Em cũng thèm ôm tao với mày vậy!!!.Các chuyên gia tình ái nói, không phải tao đặt điều đâu nghen mày. Em còn để ý mày có bản lãnh, nhạy bén không nữa. Chuyện ôm nhau, dìu nhau qua tiếng nhạc còn đồng nghĩa "thử cựa" nhau, khổ lắm!!!. Mày chọn em, em rình để ý chấm điểm lại mày. Sàn nhảy còn là " đấu trường " con tim giữa em và mày chứ đâu phải dởn chơi!!! Nhớ, khi ôm nhau đừng nói nhiều, để tim em đê mê thỏ thẻ, đêm về em nhìn trăng sao nhớ tới mày ngây ngất điên luôn. Biết lý do tại sao không? Nói nhiều đầu óc đâu mà nghe được nhạc, lở trậc nhịp đạp giò em rồi quê cơ quê độ. Nó lên tay xuống ngón như Thầy Cải ở Toà, lê thê trưng chứng cớ từng chi tiết kinh nghiệm đời mình cho tôi nghe mà tôi có nghe được chi đâu ngoài cái thèm thuồng trong đầu: - "sắp tới, được ôm em và em ôm". Trong bụng rủa thầm - "Cái thằng hoa cành lá"
Rồi cũng tới giờ "ra quân". Trước khi đi Nó còn cho biết, cái Ball hôm nay của dân Trường Tây tổ chức, toàn là Viande du ventre với Pâté Saucisse không!!! Nó nói tiếng Tây mà tôi thấy sao giống thịt nguội ba-tê xúc xích không vậy nè! Trong lòng thắc mắc lắm nhưng không tiện hỏi và nhủ thầm trong bụng: " thây kệ tới đâu hay tới đó, chơi phước thiện ngu sao không ghiền "
Tới nơi. Nó hướng dẫn dặn dò những gì trước đó tôi quên hết. Tôi ngồi như ngồi thiền, hoàn toàn đông lạnh. Riêng Nó sàn tới sàn lui, điệu Slow xì nẹo chặt khừ nào Nó cũng có mặt trên sàn nhảy. Vui chơi nhảy nhót với mấy em, nhưng Nó cũng để ý đến bạn bè. Nó thấy tôi thiền "phí của " qúa Nó nóng mặt
- Ra nhảy để quen với "trận mạt" về sau.
Bạn tôi nói quá nên tôi đâm liều. Bản nhạc "Dòng Sông Xanh" tôi lạ gì, nhạc vưà trổi lên tôi liền đứng dậy sợ hết Đào như những lần truớc. Nó từ bên kia nhào tới kéo tôi vào một góc
- Mày biết bài này điệu gì không?
- Slow chứ điệu gì ? Điệu này dể, chủ yếu là ôm! Trong các điệu, tao thích nhất điệu này !!
Nghe tôi trả lời, Nó kéo tôi đi luôn vào toilet. Trở về bàn, tôi biết "thân phận" nên tiếp tục ngồi thiền chờ hết giờ. Ở đời thánh nhân thường đãi kẽ khù khờ, hôm đó bàn bên cạnh cũng có người cùng cãnh ngộ như tôi, có nghĩa là cũng có nguời muốn làm "người lớn" trong thế giới học trò. "Người Lớn" cùng tôi ngồi thiền suốt party hôm đó và theo tôi về làm Mẹ….. mấy đứa con tôi sau này.
Hôm đó ra về Nó tuyên bố. " Không tắm tuần này " !!! Tôi mau miệng khờ khạo hỏi- tại sao? Nó trả lời : " Để còn ngây ngất hương thơm " . Bạn tôi đó - Ngô Dân - Rỏ ràng là cái thằng phải gió hoa lá cành màu mè Bún Riêu. Em nào gặp nó yêu nó mệt chứ chẳng chơi.
Giòng đời cừ trôi....trôi....trôi... đến biến cố 30/04, tôi tiếp tục ở lại Sài Gòn học Kinh Tế Ngoại Thương. Nó mất Hộ Khẩu Sài Gòn rồi về Tuy Hoà xin vô Đại Học Duyên Hải Nha Trang. Nó giã từ chiến hữu làm " thường trú dân thẻ xanh" Nha Trang và ở "Rể...lậu". "Vợ" Nó: Phương, dân Khải Minh - Nha Trang.
Chuyện tình Nó với Phương nghe đâu khởi đầu đợt đổi tiền đợt hai. Chính phủ lúc bấy giờ trưng dụng Sinh Viên Học Sinh làm công tác đổi tiền, và Nó có chân trong công tác đó. Người dân lúc bấy giờ ai ai cũng đổi được 200 đồng tiền mới, riêng Nó "rinh" được nguời đẹp Nha Trang. Bạn bè hay những lớp đàn anh Khải Minh ức nó lắm. Thuở đời nay ai đi mời bạn gái ăn bánh khọt hay bánh xèo ở Chợ Đầm lúc mới quen. "Ra mắt" tệ lắm cũng ly sâm bổ lượng hay ly chè ba màu cho dể coi, "ăn nên làm ra" chút nữa thì hẹn hò Xi-nê đèn mờ. Chứ ai đời!!! chán cái thằng này thiệt. Ăn xong nó còn dàn cảnh làm bộ đổ nứớc mắm lên áo em để làm kỷ niệm dấu tích ngày mới quen. Vậy mà Phương "ghiền" mùi nuớc mắm của Nó theo Nó cho tới tận bây giờ.
Mỗi dịp hè về chúng tôi lại có những ngày tháng cũ, nhưng không còn đàn đúm đèn đuốc như xưa. Tình bạn chúng tôi vẫn như ngày nào, có điều Nó tuyệt nhiên không đá đụng gì tới bồ bịch hẹn hò nữa ! Phải chăng Nó gặp con Phương nên bản tình ca đời Nó không còn điệp khúc!!!!. Trông Nó có vẽ buồn lắm, có hôm Nó than buồn, tôi lấy làm lạ và ghẹo Nó.
- Người ta đổi hết tài sản chỉ có 200 đồng, mày "rinh" đuợc người đẹp còn buồn !!!
- Tao chưa hát "Trường sơn đông nhớ Trường sơn tây" cùng với mấy em "Nón tai bèo" ! Hỏi mày có buồn không?
Sau này tôi mới biết, gia đình Nó vượt biên, Nó chọn tình yêu và ở lại. Nó xoay xở "giấy công tác cán bô" hay "thương binh liệt sĩ" cho cái vé xe đò Nha Trang-Tuy Hoà dể như trở bàn tay, không lý do gì Nó về không kịp cho chuyến đi. Tôi không ngờ Nó cũng chung tình như ai, buồn cho Nó nhưng mừng cho Phương. Nó xông xáo, già trước tuổi, có tài xoay xở, tôi tin thế nào rồi Nó cũng thực hiện được ước mơ.
Nó với Phương chỉ mới có hẹn hò chứ có hun hít chụt chịt đâu, vậy mà Nó dám cả gan đánh đổi Tự Do chọn Chợ Trời đói rách. Nó to gan thiệt. Cuộc sống đói rách chợ trời, tứ cố vô thân như Nó hai năm rỏ mười là ngày ngày gặm bánh mì, đêm đêm nằm sạp chợ. Vậy mà chín thuở mười thì khi có mánh cũng bày đặt hẹn hò với con Phương đi ăn bánh xèo Chợ Đầm. Nó làm nhiều lần như vậy làm con Phương cầm lòng không được, ôm nguyên dĩa bánh xèo chạy tọt về nhà qùi gối với cha mẹ về tội "dẫn trai" về nhà; mặc cho Công An Khu phố làm khó dể gia đình. Đổi lại, Nó được chổ ngã lưng, rửa chưng rửa cẳng giữa thời kỳ qúa độ Ba Mặt Giáp Công ở xó bếp nhà con Phương. Hôm Nó "dọn nhà", tôi ôm Nó khóc và mừng cho Nó có nơi tá túc tạm giữa lúc tình người cúi mặt xa nhau. Con Phương đứng kế bên thấy tôi khóc con Phương khóc theo hù hụ. Đố ai biết được nổi lòng cô gái Xuân Thì khi đã yêu. Riêng tôi tôi đã không lầm khi tôn Nó làm sư phụ tình ái. Những ai từng đeo đuổi con Phương không được, uất ức khăng khăng cứ cho Nó là thằng lù khù là lầm to. Lù khù mà Nó ôm "cái Lu" Phương chạy mất tiêu. Nó mà lù khù, không dám đâu. Và những người chung quanh ít ai biết Nó còn có bịnh "mộng mơ điên tới bến" nữa.
Thời đại Ông già Râu Bạc trắng chởn, không biết bao nhiêu "dòng thác cách mạng" làm hao mòn, ho hen đời sống dân chúng Miền Nam lúc bấy giờ. Ấy thế mà Nó cứ thản nhiên ngày ngày ngụp lặn với sóng biển cùng con Phương. Nay Hòn Ghe mai Hòn Chồng, Hòn Yến... lâu lâu Nó lại chơi trò "mất tích" với tôi. Có hôm Tôi đến nhà con Phương , gặp lúc Nó đang ngồi kiểu nước lụt học Anh Văn, rồi được Nó giải thích " chuẩn bị mùa thi đại học kỳ tới " . Ra về lòng thấy buồn nhưng không giận. Cũng dể hiểu thôi, dưới bầu trời con quạ nào lại không đen ! Tôi an ủi chính mình, nhưng Nó làm nhiều chuyện kỳ lạ, đâm ra tôi nghi nghờ về con người mới xã hội chủ nghĩa của Nó. Đã có lúc tôi nghĩ, " không ngờ Công Sản đã cướp đi người bạn ấu thời của mình mau đến vậy " Biển dâu dâu biển nào mau thế !!!. Nhưng không, đùng một hôm Nó cho biết, Nó sẽ đi xa để thực hiện ước mơ. Tôi tưởng chuyện gì quan trọng lắm khi Nó thố lộ! té ra Nó đang âm mưu tổ chức vượt biên. Thời đại đao phủ hình cụ, cột đèn biết đi đã đi tám quánh, giờ nó bàn chuyện vượt biên với vượt biển. Đến lúc này tôi mới cảm thấy ân hân vì đã từng nghĩ không tốt về bạn mình.
- Tao cứ tưởng mày " yên bề gia thất ",...
Chưa kịp nói hết câu, Nó chận ngang
- Rồi sao? Mày thèm nhìn thấy tao mang dép râu nhảy cà tưng cà tưng cùng mấy em giữa cơ quan rồi ca bài "tiếng chày trên sóc băm bô" Phải không ? Hay là mày muốn nhìn thấy tao đi giữa phố hô to hoan hô với nhiệt liệt.
Nó nói một hơi, Tôi tưỏng Nó giận vì mình lở lời. Nhưng không, Nó cho biết, Nó có mối " ngon ăn " . Nó sẽ vô Saigon đón một gia đình, gồm hai vợ chồng già và cô con gái mà nó đã liên lạc được trước đây. Hôm đón Nó tại bến xe Xuyên Tỉnh Nha Trang, có Phương và Tôi. Phương vui tươi mừng rở hiện rỏ trên gương mặt khi gặp lại Nó. Tôi đứng chết lặng người tầng ngầng xao động gặp lại người xưa, người đã từng "ngồi thiền" với tôi năm nào và cùng tôi "đuổi bướm ngắt hoa" những năm tháng Sài Gòn. Tới lúc này tôi không biết nói gì với Nó đây!!! Tôi đã không lầm khi chọn Nó làm bạn. Nó "mộng mơ điên tới bến" thiệt!!! Tôi không biết ăn nói như thế nào cho phải phép trước mặt cha mẹ "Thiền muội"!!!, cứ y như thằng lù khù, nói năng bặp bẹ lí nhí trong miệng như đồ ngọng nghịu lâu năm. Nó hà hơi tiếp sức: " Gia thế mày tao nói hết cho Ổng Bả nghe rồi. Nói mày đừng giận, thời buổi này mày chịu khiêng hủ "mém" ổng bả, Ổng bả nhắm mắt cũng an lòng. Đêm nay mày về thưa với Ba Má mày, gặp Ổng Bả một lần cho phải phép . Không có chuyện gì đáng lo, có ai lo răng bò không trắng bao giờ ! Khỏi lo nên khỏi mệt óc, khoẻ. Có dịp tụi mình ù, vậy thôi."
Hôm đó, sắp đến giờ giới nghiêm giới cấm, còn lại hai đứa, tôi hỏi:
- Tại sao mày "điên" với hai đứa tụi tao dử vậy mày?
- Chưa hết, tao còn "điên" cho hai đứa tụi bay hai chiếc khoen một chỉ cho hết nắm tay nhau luôn. Hủ "mém" mày biết đâu chừng (Rỏ ràng chứ biết đâu chừng gì!!! Nó thâu 3 người những 40 lượng!!!) là hủ vàng của tao. Nếu dự tính như ý muốn, tao sẽ dạo một vòng thành phố cho xong "miếng cơm miếng rượu" để rỏ ràng ân nghĩa trước khi rời Nha Trang. Biết khi nào tao với mày mới có dịp trở lại được thành phố thân yêu này nữa!!!
Đêm đó, trên đường về, tôi nghĩ tôi đã lầm. Bạn tôi, Nó "lớn" hơn tôi tưởng.
Rồi bọn tôi cũng đến được bến bờ Tự Do - Hai đứa Nó cũng có buổi lễ ra mắt với gia đình và bạn bè tại trại tỵ nạn "Sham-xui-Po" Hong-Kong. Khai mạc buổi tiệc, hai đứa Nó không quên màn vòng tay đút bánh xèo lẫn nhau khi đón chào quan khách, và được bạn bè gọi chuyện tình hai đứa Nó: "Chuyện Tình Bánh Xèo". Qua Mỹ, Phương sinh con cho Nó....để Nó đi học lại. Vợ chồng Nó sống trông hạnh phúc lắm. Hiện Nó đang mở dịch vụ Khai Thuế và Bảo lãnh tại Thành Phố Rosemead trên đường Garvey ngã tư Walnut Grove. Vợ Nó làm nail chung với vợ tôi, hai chúng tôi có lại ngày tháng cũ.
Nó không cờ bạc, rượu chè cao lâu, có mỗi cái bịnh "thương nguời" và sắm thêm "lò" nhưng sợ vợ thầy chạy. Đã sợ mà hay táy máy tèm nhem ăn vụng, con Phương chỉ cần ứa nước mắt ba cái vụ tèm nhem của Nó, Nó tự động quì gối ba ngày liền. Con Phương sợ Nó lở gối mỏi lưng rồi "làm việc" không được nên tha, vậy mà xong chuyện là Nó quên tuốt luốt như quên một dòng sông rồi ngựa xưa đường cũ. Đố ai hiểu chồng bằng vợ nên Phương "chăn" Nó kỹ lắm, và Phương khổ theo cái bịnh kinh niên của Nó. Tình yêu tỵ nạn xứ nguời với "4 không" : Không English -Không Lái Xe - Không Đi học - Không trang điểm. Phương biết và yêu Nó nên Phương "trang bị" đầy đủ. Phương còn biết "vũ trang" thêm hát Kara Ok, Nhảy đầm và …Nhậu. Phương đeo Nó như Sam, ấy vậy mà "con ngựa chứng" bạn tôi vẫn bất kham, và hôm nay Nó gặp nạn phiền đến tôi.
Thứ Bảy đang ngôi café Starbuck cùng bạn bè "chuyện nắng mưa mưa nắng, chuyện hoa Lý hoa Hồng" thì Nó gọi điện thoại tới.
- Mày đang ở đâu, có bận gì không ?
- Tao đang ngồi café
- Tao mới gọi tới nhà mày. Mà thôi, xong chuyện mày tới văn phòng tao. Nhờ mày chút chuyện
- Quan trọng không?
- Cháy nhà tới nơi!!!
Tôi tới nơi, Nó không mời mọc tiếp đãi chi hết. Nó nhường computer cho tôi và mở Yahoo message kêu tôi học thuộc và cho biết: " thời gian chỉ còn nữa tiếng nữa thôi ". Trời đất ơi cả đống mess archive cùng hình ảnh tùm lum. A, thì ra Nó nói chuyện với gái . Có nghĩa là Nó đang ăn vụng…. mì gói made in Vietnam và đang ca bài Con Chim Đa Đa. Trong đầu tôi thắc mắc lắm, sáng nay Phương còn tới nhà đón vợ tôi đi làm và còn mời vợ chồng tôi tối nay ghé nhà Nó ăn lẫu dê nữa kia mà, vợ chồng Nó đâu có chuyện gì xãy ra đâu !! Trông mặt Nó lúc này như nguời chết đuối, xanh như tàu lá. Chuyện này coi bộ quan trong lắm, tôi phải hỏi cho ra lẽ, lạng quạn "cháy" tới nhà tôi chứ chẳng chơi.
- Mày nhờ tao chuyện gì? không lẽ tao tới đây để mày khoe hình gái và nghe mày kể chuyện tình!!!
- Trời ơi!!! mày nhận cái Nick này dùm tao, lát nữa mày thay tao Chat với em bên Vn. Mày ngồi yên đó cho tao nhờ.
Chưa biết tôi có bằng lòng nhận lời hay không, Nó lôi ra Note book để sẳn trên bàn rồi trình bày : Nick cuả nó là Thiệu, rút 15 xuống còn 35 tuổi , ly di, có 3 con. Công việc làm ăn ổn định, thích màu tím hoa rừng, mê tiếng hát Mỹ Linh. Còn Em bên nhà Vn: Kim Loan 28 tuổi, chuyên trị kala Ok với nhạc phẩm năm xưa: "Căn Nhà Ngoại Ô" . Hiện có một con, đang Ly dị . Nghề nghiêp: Cò nhà Điạ ốc, đang sinh sống tại Tân Binh- Sài Gòn. Nghe hai cái nick name sao tôi thấy giống tên TT và Cô ca sĩ KL năm xửa năm xưa vậy nè trời. Nghe Nó trình bày tôi càng rối răm thắc mắc. Nó biết ý nên nói tiếp:
- Oanh làm nail chung vời vợ mày và vợ tao, Oanh mới ly dị thôi chồng đó , nhớ chưa? Oanh lát nữa sẽ tới đây gặp tao để biết rỏ trắng đen cội nguồn và đòi xì vụ này cho vợ tao biết, phá thúi!!
- Tiêu. Rồi sao nữa?
-Tao chối !!!
Nó như gà nuốt dây thun, hối tôi đọc lẹ lẹ để lát nữa đây đóng trọn vai Thiệu. Nó nôn nóng đi tới đi lui như đợi chờ một hình phạt sắp đến, thỉnh thoảng liết nhìn đồng hồ rồi lầm bầm trong miệng: " Đã gần 6 giờ chiều rồi còn gì, như vậy giờ này gần 9 giờ sáng VN " . Thây kệ tía Nó. Tôi đọc ba cái lời tán tỉnh của Nó có đoạn "Một vòng tay ban đêm suởi ấm trái tim, một nụ hôn ban đêm thắp sáng bình minh và một buổi sáng tốt lành để bắt đầu một ngày mới cho em!" Tôi coi mòi tình hình nghiêm trọng nên rét, tôi dứt khoát nói với Nó.
-Tao lạy mày !!! Chuyện này tao không thể giúp mày được, tao sợ quì gối giống mày lắm mày ơi!!! May tha cho tao được nhờ.
Vừa trả lời dứt câu với Nó, Oanh tới và ngạc nhiên về sự có mặt cuả tôi. Oanh chào tôi rồi được Nó tiếp bên ngoài. Nó nhanh miệng nói với Oanh bên ngoài phòng khách
- Nói không tin, chuyện này của anh Quân. Rồi Nó chỉ tay vào phòng. "Xììi", ảnh đang Chat bên trong".
Tôi nghe Nó nói với Oanh bên ngoài phòng khách, tôi thiếu điều muốn lọt xuống ghế, tay chân bải hoải như người trúng gió. Tôi định đứng dậy ra ngoài thanh minh, bên ngoài phòng khách Nó nói một hơi với Oanh.
- Anh Quân biết chuyện hai đứa mình rồi, Anh đang lựa lời nói ngon nói ngọt với anh Quân đây, Em đến làm gì? Nói rồi em cũng không nghe!!!! chỉ cần anh Quân lở miệng lở mồm, thế nào cũng tới tai vợ anh về chuyện hai đứa mình. Đến lúc đó, anh làm sao lo cho em đây!!!!
Cà cuốn chết đến nơi mà cũng còn hăng. Nghe Nó nói chuyện với Oanh bên ngoài đến lúc này tôi mới hoàn hồn, yên tâm. Nó làm như trên đời này chỉ có mình Nó biết sợ vợ!!!! Thiên hạ không sợ chứ tôi sợ chớ. Cái thân sợ vợ mà hay tèm nhem ăn vụng rồi đi ngang về tắt. Nó làm nhiều trận như hôm nay nên có lần tôi hỏi và được Nó giải thích: "Ai không sợ chết? như vậy yêu nước khơi khơi bằng miệng rồi khỏi đi lính??? Có sợ cũng phải đi, không dám đi Iraq thì ở nhà làm Không Quân National Gaurd cũng được, thỉnh thoảng chụp vài Pô hình. Không cờ bạc làm sao biết vận may của mình, cũng như không tèm nhem sao biết sức khoẽ mình còn tốt". Nghe Nó giải thích, lý sự như thế tôi chào thua. Cờ bạc có lúc thắng lúc thua, có lẽ hôm nay Nó thắng, thắng lớn!!!! Oanh đem vụ Chat của Nó ra chưa được sơ múi gì, Nó đem Tôi và Vợ Nó ra hù ngược lại. Oanh thì thầm gì với Nó, tôi nghe được tiếng mất tiếng còn, coi bộ Oanh lo lắng và xiêu lòng nghe lời Nó. Cũng tội cho Oanh, yêu ai không yêu, yêu cái thằng "vợ bắt quì gối", viết Affidavit bao nhiêu bận nhờ tôi notary bảo kê đóng dấu.
Không khí nặng nề như phủ màu tang, Oanh vào phòng chào tôi ra về. Nó theo Oanh đi luôn, bỏ tôi lại một mình. Văn phòng cửa nẻo, đèn đuốc Nó quên hết. Trước khi đi Nó nheo mắt cười và Nói
- Tao chỉ làm đổ nước mắm một lần và chỉ một mà thôi. Chỉ thích ăn "Bánh Xèo". Thề.
Bạn tôi thế đó. Thằng Ba trợn. Thời buổi này thiên hạ trả mortgage tháng một lần muốn bở hơi tai, không hiểu bằng cách nào Nó có thể trả cho nổi second rồi third mortgage nữa mới chết!!!. Ôôo, hèn chi con Phương tháng tháng phải mua thuốc Bắc về ngâm rượu và hẩm lẩu Dê như đêm nay. Dãy na bay *
Thằng ngu. "Ham ngủ thì ngu, ham ăn thì lú". Mà Nó có Lú thiệt không vậy há ?
Ngyễn Thị Vàng Xưa
“If I knew that today would be the last time I’d see you, I would hug you tight and pray the Lord be the keeper of your soul. If I knew that this would be the last time you pass through this door, I’d embrace you, kiss you, and call you back for one more. If I knew that this would be the last time I would hear your voice, I’d take hold of each word to be able to hear it over and over again. If I knew this is the last time I see you, I’d tell you I love you, and would not just assume foolishly you know it already.”
Gabriel García Márquez
Ngô Di
Vết Thương
Con Gái Bill Gates
Nhủ Lòng
911
Có Bao Giờ...
Con Thiên và Chiếc Cầu Thang
Như Một Lời Tạ Ơn
Cô Em Vợ & Ông Khai Thuế