On his second day as a student at the University of Wollongong, Ajay Unni came face to face with an ugly edge of Australian society. Newly arrived from his native India, Unni was chatting with a friend at the local train station when a stranger came up to them and snarled, "Why don't you f___ing speak English?" Seven years later, Unni recalls the moment with some bemusement. "The funny thing was that we were actually speaking English, with a few words of Hindi here and there."
There's not too much humor, however, in the 36-year-old's dry chuckle. Race and discrimination are raw topics in Australia these days, after a series of violent assaults and robberies on Indian students over the past 18 months that have strained relations between Australia and India, triggered riots and mass protests in Sydney and Melbourne, and threatened Australia's $15 billion international education sector — the country's third biggest export income earner after coal and iron.
Reports of assaults started to surface a year ago, peaking with a series of vicious attacks in May and June this year that left one student in a coma. Over 2,000 students marched in Melbourne in protest, prompting the Indian government to condemn the violence in June and Prime Minister Kevin Rudd to issue a statement officially denying that the country was unsafe for Indian students. Students claimed the attacks were racially motivated, but police and government authorities maintained they were mainly opportunistic. Tensions also spread to Sydney, with protests erupting at Harris Park, in the city's west, where many of the assaults took place. Indian students are the second largest group of foreign students in Australian after those from China.
Canberra has been in damage-control mode for months — to little effect. Hundreds of students took to the streets of Sydney and Melbourne again on Sept. 3 to protest not just the earlier attacks but substandard private colleges and courses that market to South Asian students, as well as poor-quality housing, exploitative work conditions and the need for local benefits like travel concession cards which, they say, will improve safety. The protests were timed to coincide with Deputy Prime Minister Julia Gillard's trip to India at the start of September, in which she aimed to calm the diplomatic waters, and a Senate inquiry into the welfare of international students. More demonstrations are likely when students head to the capital to air their grievances at an international student roundtable hosted by the government in Canberra on Sept. 14 and 15.
The attacks have sparked wide-ranging discussions on racism and discrimination in Australia, a nation still raw from the 2005 Cronulla race riots where thousands of Anglo-Australians engaged in violent clashes with Australian youth of Middle Eastern appearance at a well-known beach in Sydney's south. The country is also grappling with an upsurge of ultra-nationalism among some younger Australians. The issue facing South Asian students is far larger than a few isolated — and possibly opportunistic — attacks, says Unni, the Sydney coordinator of the Federation of Indian Students of Australia. The far bigger problem, he says, is the long-term systemic neglect of the welfare of foreign students in Australia, with too many students being treated as cash cows by indifferent government authorities and unscrupulous private-college operators.
"It's everything from the quality of the education, to lack of student services, to dingy student accommodation, to not being paid the correct hourly rate," Unni says. Pawan Luthra, chief executive of the local Indian community newspaper, Indian Link, agrees. "If even 0.1% of the $15 billion or so earned by Australia from the sector had been invested in safeguards and [better conditions], this situation would not have occurred ... Coal and iron are commodities, but these are human beings, with feelings and emotions. They need to be protected."
The government and the Australian Council for Private Education and Training, however, say only a small number of operators are culpable and that the sector has a good international reputation for providing high-quality education. Deputy Prime Minister Gillard told TIME that the rapid and substantial growth of the sector has "delivered with it opportunity [as well as] issues" and that improvements would come from new measures such as increased police patrols in problem areas, a new student hotline for complaints and requirements that all 1,300 of the Commonwealth-registered training organizations in the country reregister themselves to prove "that their principal purpose is that of education, not immigration."
Unni says framing the attacks in a purely racial context masks the fact that, on the whole, Indian students have found Australia a safe country to study and work in, though he adds many Australians have yet to adapt to the reality that the formerly white nation has become a diverse, multicultural society. Luthra believes the Indian media went overboard in emphasizing the racial motivation of the assaults, and as a result, "Australia has picked up a tag as a racist country in India." That perception has further damaged a relationship already strained by the fallout over the Mohamed Haneef incident, in which an Indian physician was wrongly accused of aiding terrorists, and the acrimonious Sydney Cricket Test last year, in which opposing players Harbhajan Singh and Andrew Symonds were embroiled in a racist name-calling row. "The tragic thing is the people [in India] most vulnerable to this message are aged 12 to 30," says Unni. "These are the future leaders and diplomats and students."
By Sharon Verghis / Sydney Thursday, Sep. 10, 2009
Time
Nạn phân biệt chủng tộc đe dọa sinh viên nước ngoài
Một loạt các vụ hành hung dã man và cướp giật xảy ra với sinh viên Ấn Độ trong vòng 18 tháng vừa qua đã làm dấy lên làn sóng bạo động và biểu tình tập thể tại Sydney và Melbourne, đe dọa trực tiếp đến khoản thu nhập 15 tỉ đô la hàng năm từ ngành giáo dục Australia - vốn chỉ đứng sau than và sắt.
Sinh viên Ấn Độ bị hành hung
Vào ngày thứ hai nhập học tại Đại học Wollonggong, Ajay Unni đã phải chạm trán với mặt tối của xã hội Úc. Mới chân ướt chân ráo đến từ Ấn Độ, khi anh đang nói chuyện với bạn mình tại trạm xe địa phương thì một người lạ tiến lại gần họ và rít lên: “Sao chúng mày không thèm nói tiếng Anh hả?”. Bảy năm sau, Unni nhớ lại giây phút ấy: "Buồn cười ở chỗ, rõ ràng lúc đó chúng tôi đang nói tiếng Anh, chỉ thỉnh thoảng xen vài từ Hindi vào mà thôi".
Tuy nhiên, người đàn ông 36 tuổi ấy không định kể chuyện cười. Chủng tộc và nạn phân biệt chủng tộc vốn là những chủ đề nóng hổi ở Australia hiện nay. Một loạt các vụ hành hung dã man và cướp giật xảy ra với sinh viên Ấn Độ trong vòng 18 tháng vừa qua đã làm dấy lên làn sóng bạo động và biểu tình tập thể tại Sydney và Melbourne, đe dọa trực tiếp đến khoản thu nhập 15 tỉ đô la hàng năm từ ngành giáo dục Australia - vốn chỉ đứng sau than và sắt.
Những báo cáo về các vụ hành hung đã xuất hiện cách đây một năm, và lên tới đỉnh điểm vào tháng 5 và tháng 6 năm nay với một loạt các vụ hành hung dã man nhằm vào sinh viên Ấn Độ. Một sinh viên đang trong tình trạng hôn mê. Hơn 2.000 sinh viên đã diễu hành biểu tình ở Melbounre khiến Chính phủ Ấn Độ phải lên tiếng chỉ trích các vụ bạo hành tháng 6 vừa qua. Các sinh viên nói rằng các vụ tấn công xuất phát từ động cơ phân biệt chủng tộc, nhưng lời cáo buộc này đã bị cảnh sát và nhà chức trách bác bỏ. Căng thẳng cũng lan rộng ra Sydney với các cuộc biểu tình nổ ra ở công viên Haris phía tây thành phố, nơi rất nhiều vụ hành hung đã xảy ra. Ấn Độ là nước có số sinh viên tại Australia cao thứ hai, chỉ đứng sau Trung Quốc.
Thủ đô Canberra đang được đặt trong tình trạng kiểm soát để hạn chế ảnh hưởng của các vụ biểu tình trong hàng tháng trời. Hàng trăm sinh viên đã tràn xuống các đường phố của Sydney và Melbourne một lần nữa vào ngày 3/9 vừa qua, không chỉ để phản đối các cuộc tấn công trước đó, mà còn chỉ trích các đại học tư và những khóa học được bán cho sinh viên Nam Phi, cũng như chất lượng nhà ở tồi tệ, điều kiện làm việc bị bóc lột và sự thiếu hụt của những lợi ích địa phương như thẻ du lịch ưu đãi, thứ mà theo họ có khả năng cải thiện an toàn cho sinh viên. Các cuộc biểu tình xảy ra cùng lúc với chuyến công du của Phó Thủ tướng Australia Julia Gillard tới Ấn Độ đầu tháng 9 này với mục đích làm dịu bớt tình hình chính trị căng thẳng giữa hai nước, và cuộc thẩm tra của một thượng nghị sĩ về tình hình đời sống của sinh viên quốc tế tại Úc. Các cuộc biểu tình tiếp theo rất có khả năng xảy ra khi các sinh viên hướng tới thủ đô Canberra nhằm bày tỏ thái độ bất bình trước hội nghị bàn tròn về vấn đề sinh viên quốc tế do chính phủ tổ chức vào ngày 14 và 15 tháng 9 này.
Bạo lực không phải là mối lo duy nhất
Những cuộc tấn công đã làm dấy lên các cuộc tranh cãi rộng rãi về vấn đề phân biệt chủng tộc ở Australia, nơi kí ức về những cuộc bạo động năm 2005 xung quanh chủng tộc Cronulla vẫn còn khá sống động: hàng ngàn người Australia gốc Ăng-lo xung đột với tập hợp thanh niên Trung Đông ở Australia tại một bãi biển nổi tiếng ở phía nam Sydney. Quốc gia này cũng đang phải vật lộn với làn sóng yêu nước cực đoan của một nhóm thanh niên Australia. Nguy cơ mà các sinh viên đến từ các quốc gia Nam Á đang phải đối mặt không hề đơn thuần là các vụ tấn công nhỏ lẻ - Unni, tổng phụ trách chi nhánh Sydney của Liên đoàn Sinh viên Ấn Độ tại Australia, phát biểu. Vấn đề là, sự thờ ơ một cách có hệ thống đối với đời sống sinh viên quốc tế đã tồn tại từ lâu ở Australia. Có quá nhiều sinh viên hiện đang bị các nhà chức trách thiếu trách nhiệm và các nhà quản lí trường đại học tư vô lương tâm đối xử như những con bò sữa.
“Tất cả vấn đề nằm ở chất lượng giáo dục, thiếu thốn các dịch vụ dành cho sinh viên, chỗ ở dành cho sinh viên cũng chẳng lấy gì làm sạch sẽ hiện đại, và trả lương cho sinh viên không đủ theo số giờ làm việc", - Unni nói. Pawan Luthra, tổng biên tập tờ báo của cộng đồng Ấn Độ địa phương, Indian Link, đồng tình: “Giá như Chính phủ Australia chỉ cần trích ra 0,1% trong số 15 tỉ đô la thu được từ ngành giáo dục để đầu tư vào anh ninh và cải thiện các điều kiện nói trên thì mọi việc đã không đến mức này… Than và sắt dù sao cũng chỉ là vật chất, còn đây là những con người, có cảm xúc, và họ cần được bảo vệ.
Thách thức với chính phủ
Tuy nhiên, Chính phủ và Hội đồng Giáo dục đào tạo tư Australia lại biện hộ rằng, chỉ có một phần nhỏ các nhà điều hành trong hệ thống trường tư là thực sự có lỗi, và chất lượng giáo dục Australia vốn có tiếng trên toàn thế giới. Phó Thủ tướng Gillard nói với TIME rằng chính sự phát triển thịnh vượng của ngành giáo dục đã “mang tới những cơ hội cũng như thách thức” và tình hình sẽ được cải thiện thông qua các biện pháp mới như tăng cường lực lượng cảnh sát tuần tra trong các khu vực có rắc rối xảy ra, thiết lập một đường dây nóng để tiếp nhận các phản ánh và yêu cầu của sinh viên từ 1.300 tổ chức giáo dục đào tạo trên toàn lãnh thổ khối Thịnh vượng chung, qua đó chứng minh rằng “mục đích chính của họ là giáo dục, chứ không phải di cư".
Unni nói việc đánh đồng tất cả các cuộc tấn công đều xuất phát từ vấn đề chủng tộc đã làm lấp đi sự thật rằng, nhìn chung, các sinh viên Ấn Độ đã được học tập và làm việc ở một đất nước an toàn, mặc dù - anh bổ sung thêm - rất nhiều người Australia vẫn chưa thích nghi được với thực tế một đất nước vốn thuộc về người da trắng nay đã trở nên đa sắc tộc và văn hóa. Luthra tin rằng chính các phương tiện truyền thông của Ấn Độ đã sang đây và phóng đại động cơ chủng tộc trong các cuộc tấn công, và hậu quả là “Australia đã trở thành một đất nước phân biệt chủng tộc trong con mắt người dân ở Ấn Độ". Chính quan niệm đó đã gây tổn hại thêm tới mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa hai nước sau vụ rò rỉ phóng xạ từ vụ Mohamed Hanees, trong đó một nhà vật lý người Ấn Độ đã bị kết tội oan là hỗ trợ khủng bố, và sau một cuộc thi khúc côn cầu tai tiếng ở Sydney, trong đó hai cầu thủ của hai bên là Harbhajan Singh và Andrew Symonds đã gọi tên nhau theo kiểu phân biệt chủng tộc. “Rắc rối ở chỗ những người (ở Ấn Độ) bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi thông điệp này hầu hết đều nằm trong độ tuổi từ 22-30”, Unni nói. “Mà đó lại là các sinh viên, những nhà ngoại giao và lãnh đạo tương lai của đất nước".
Thu Trang (Theo TIME)
Vietnamnet
There's not too much humor, however, in the 36-year-old's dry chuckle. Race and discrimination are raw topics in Australia these days, after a series of violent assaults and robberies on Indian students over the past 18 months that have strained relations between Australia and India, triggered riots and mass protests in Sydney and Melbourne, and threatened Australia's $15 billion international education sector — the country's third biggest export income earner after coal and iron.
Reports of assaults started to surface a year ago, peaking with a series of vicious attacks in May and June this year that left one student in a coma. Over 2,000 students marched in Melbourne in protest, prompting the Indian government to condemn the violence in June and Prime Minister Kevin Rudd to issue a statement officially denying that the country was unsafe for Indian students. Students claimed the attacks were racially motivated, but police and government authorities maintained they were mainly opportunistic. Tensions also spread to Sydney, with protests erupting at Harris Park, in the city's west, where many of the assaults took place. Indian students are the second largest group of foreign students in Australian after those from China.
Canberra has been in damage-control mode for months — to little effect. Hundreds of students took to the streets of Sydney and Melbourne again on Sept. 3 to protest not just the earlier attacks but substandard private colleges and courses that market to South Asian students, as well as poor-quality housing, exploitative work conditions and the need for local benefits like travel concession cards which, they say, will improve safety. The protests were timed to coincide with Deputy Prime Minister Julia Gillard's trip to India at the start of September, in which she aimed to calm the diplomatic waters, and a Senate inquiry into the welfare of international students. More demonstrations are likely when students head to the capital to air their grievances at an international student roundtable hosted by the government in Canberra on Sept. 14 and 15.
The attacks have sparked wide-ranging discussions on racism and discrimination in Australia, a nation still raw from the 2005 Cronulla race riots where thousands of Anglo-Australians engaged in violent clashes with Australian youth of Middle Eastern appearance at a well-known beach in Sydney's south. The country is also grappling with an upsurge of ultra-nationalism among some younger Australians. The issue facing South Asian students is far larger than a few isolated — and possibly opportunistic — attacks, says Unni, the Sydney coordinator of the Federation of Indian Students of Australia. The far bigger problem, he says, is the long-term systemic neglect of the welfare of foreign students in Australia, with too many students being treated as cash cows by indifferent government authorities and unscrupulous private-college operators.
"It's everything from the quality of the education, to lack of student services, to dingy student accommodation, to not being paid the correct hourly rate," Unni says. Pawan Luthra, chief executive of the local Indian community newspaper, Indian Link, agrees. "If even 0.1% of the $15 billion or so earned by Australia from the sector had been invested in safeguards and [better conditions], this situation would not have occurred ... Coal and iron are commodities, but these are human beings, with feelings and emotions. They need to be protected."
The government and the Australian Council for Private Education and Training, however, say only a small number of operators are culpable and that the sector has a good international reputation for providing high-quality education. Deputy Prime Minister Gillard told TIME that the rapid and substantial growth of the sector has "delivered with it opportunity [as well as] issues" and that improvements would come from new measures such as increased police patrols in problem areas, a new student hotline for complaints and requirements that all 1,300 of the Commonwealth-registered training organizations in the country reregister themselves to prove "that their principal purpose is that of education, not immigration."
Unni says framing the attacks in a purely racial context masks the fact that, on the whole, Indian students have found Australia a safe country to study and work in, though he adds many Australians have yet to adapt to the reality that the formerly white nation has become a diverse, multicultural society. Luthra believes the Indian media went overboard in emphasizing the racial motivation of the assaults, and as a result, "Australia has picked up a tag as a racist country in India." That perception has further damaged a relationship already strained by the fallout over the Mohamed Haneef incident, in which an Indian physician was wrongly accused of aiding terrorists, and the acrimonious Sydney Cricket Test last year, in which opposing players Harbhajan Singh and Andrew Symonds were embroiled in a racist name-calling row. "The tragic thing is the people [in India] most vulnerable to this message are aged 12 to 30," says Unni. "These are the future leaders and diplomats and students."
By Sharon Verghis / Sydney Thursday, Sep. 10, 2009
Time
Nạn phân biệt chủng tộc đe dọa sinh viên nước ngoài
Một loạt các vụ hành hung dã man và cướp giật xảy ra với sinh viên Ấn Độ trong vòng 18 tháng vừa qua đã làm dấy lên làn sóng bạo động và biểu tình tập thể tại Sydney và Melbourne, đe dọa trực tiếp đến khoản thu nhập 15 tỉ đô la hàng năm từ ngành giáo dục Australia - vốn chỉ đứng sau than và sắt.
Sinh viên Ấn Độ bị hành hung
Vào ngày thứ hai nhập học tại Đại học Wollonggong, Ajay Unni đã phải chạm trán với mặt tối của xã hội Úc. Mới chân ướt chân ráo đến từ Ấn Độ, khi anh đang nói chuyện với bạn mình tại trạm xe địa phương thì một người lạ tiến lại gần họ và rít lên: “Sao chúng mày không thèm nói tiếng Anh hả?”. Bảy năm sau, Unni nhớ lại giây phút ấy: "Buồn cười ở chỗ, rõ ràng lúc đó chúng tôi đang nói tiếng Anh, chỉ thỉnh thoảng xen vài từ Hindi vào mà thôi".
Tuy nhiên, người đàn ông 36 tuổi ấy không định kể chuyện cười. Chủng tộc và nạn phân biệt chủng tộc vốn là những chủ đề nóng hổi ở Australia hiện nay. Một loạt các vụ hành hung dã man và cướp giật xảy ra với sinh viên Ấn Độ trong vòng 18 tháng vừa qua đã làm dấy lên làn sóng bạo động và biểu tình tập thể tại Sydney và Melbourne, đe dọa trực tiếp đến khoản thu nhập 15 tỉ đô la hàng năm từ ngành giáo dục Australia - vốn chỉ đứng sau than và sắt.
Những báo cáo về các vụ hành hung đã xuất hiện cách đây một năm, và lên tới đỉnh điểm vào tháng 5 và tháng 6 năm nay với một loạt các vụ hành hung dã man nhằm vào sinh viên Ấn Độ. Một sinh viên đang trong tình trạng hôn mê. Hơn 2.000 sinh viên đã diễu hành biểu tình ở Melbounre khiến Chính phủ Ấn Độ phải lên tiếng chỉ trích các vụ bạo hành tháng 6 vừa qua. Các sinh viên nói rằng các vụ tấn công xuất phát từ động cơ phân biệt chủng tộc, nhưng lời cáo buộc này đã bị cảnh sát và nhà chức trách bác bỏ. Căng thẳng cũng lan rộng ra Sydney với các cuộc biểu tình nổ ra ở công viên Haris phía tây thành phố, nơi rất nhiều vụ hành hung đã xảy ra. Ấn Độ là nước có số sinh viên tại Australia cao thứ hai, chỉ đứng sau Trung Quốc.
Thủ đô Canberra đang được đặt trong tình trạng kiểm soát để hạn chế ảnh hưởng của các vụ biểu tình trong hàng tháng trời. Hàng trăm sinh viên đã tràn xuống các đường phố của Sydney và Melbourne một lần nữa vào ngày 3/9 vừa qua, không chỉ để phản đối các cuộc tấn công trước đó, mà còn chỉ trích các đại học tư và những khóa học được bán cho sinh viên Nam Phi, cũng như chất lượng nhà ở tồi tệ, điều kiện làm việc bị bóc lột và sự thiếu hụt của những lợi ích địa phương như thẻ du lịch ưu đãi, thứ mà theo họ có khả năng cải thiện an toàn cho sinh viên. Các cuộc biểu tình xảy ra cùng lúc với chuyến công du của Phó Thủ tướng Australia Julia Gillard tới Ấn Độ đầu tháng 9 này với mục đích làm dịu bớt tình hình chính trị căng thẳng giữa hai nước, và cuộc thẩm tra của một thượng nghị sĩ về tình hình đời sống của sinh viên quốc tế tại Úc. Các cuộc biểu tình tiếp theo rất có khả năng xảy ra khi các sinh viên hướng tới thủ đô Canberra nhằm bày tỏ thái độ bất bình trước hội nghị bàn tròn về vấn đề sinh viên quốc tế do chính phủ tổ chức vào ngày 14 và 15 tháng 9 này.
Bạo lực không phải là mối lo duy nhất
Những cuộc tấn công đã làm dấy lên các cuộc tranh cãi rộng rãi về vấn đề phân biệt chủng tộc ở Australia, nơi kí ức về những cuộc bạo động năm 2005 xung quanh chủng tộc Cronulla vẫn còn khá sống động: hàng ngàn người Australia gốc Ăng-lo xung đột với tập hợp thanh niên Trung Đông ở Australia tại một bãi biển nổi tiếng ở phía nam Sydney. Quốc gia này cũng đang phải vật lộn với làn sóng yêu nước cực đoan của một nhóm thanh niên Australia. Nguy cơ mà các sinh viên đến từ các quốc gia Nam Á đang phải đối mặt không hề đơn thuần là các vụ tấn công nhỏ lẻ - Unni, tổng phụ trách chi nhánh Sydney của Liên đoàn Sinh viên Ấn Độ tại Australia, phát biểu. Vấn đề là, sự thờ ơ một cách có hệ thống đối với đời sống sinh viên quốc tế đã tồn tại từ lâu ở Australia. Có quá nhiều sinh viên hiện đang bị các nhà chức trách thiếu trách nhiệm và các nhà quản lí trường đại học tư vô lương tâm đối xử như những con bò sữa.
“Tất cả vấn đề nằm ở chất lượng giáo dục, thiếu thốn các dịch vụ dành cho sinh viên, chỗ ở dành cho sinh viên cũng chẳng lấy gì làm sạch sẽ hiện đại, và trả lương cho sinh viên không đủ theo số giờ làm việc", - Unni nói. Pawan Luthra, tổng biên tập tờ báo của cộng đồng Ấn Độ địa phương, Indian Link, đồng tình: “Giá như Chính phủ Australia chỉ cần trích ra 0,1% trong số 15 tỉ đô la thu được từ ngành giáo dục để đầu tư vào anh ninh và cải thiện các điều kiện nói trên thì mọi việc đã không đến mức này… Than và sắt dù sao cũng chỉ là vật chất, còn đây là những con người, có cảm xúc, và họ cần được bảo vệ.
Thách thức với chính phủ
Tuy nhiên, Chính phủ và Hội đồng Giáo dục đào tạo tư Australia lại biện hộ rằng, chỉ có một phần nhỏ các nhà điều hành trong hệ thống trường tư là thực sự có lỗi, và chất lượng giáo dục Australia vốn có tiếng trên toàn thế giới. Phó Thủ tướng Gillard nói với TIME rằng chính sự phát triển thịnh vượng của ngành giáo dục đã “mang tới những cơ hội cũng như thách thức” và tình hình sẽ được cải thiện thông qua các biện pháp mới như tăng cường lực lượng cảnh sát tuần tra trong các khu vực có rắc rối xảy ra, thiết lập một đường dây nóng để tiếp nhận các phản ánh và yêu cầu của sinh viên từ 1.300 tổ chức giáo dục đào tạo trên toàn lãnh thổ khối Thịnh vượng chung, qua đó chứng minh rằng “mục đích chính của họ là giáo dục, chứ không phải di cư".
Unni nói việc đánh đồng tất cả các cuộc tấn công đều xuất phát từ vấn đề chủng tộc đã làm lấp đi sự thật rằng, nhìn chung, các sinh viên Ấn Độ đã được học tập và làm việc ở một đất nước an toàn, mặc dù - anh bổ sung thêm - rất nhiều người Australia vẫn chưa thích nghi được với thực tế một đất nước vốn thuộc về người da trắng nay đã trở nên đa sắc tộc và văn hóa. Luthra tin rằng chính các phương tiện truyền thông của Ấn Độ đã sang đây và phóng đại động cơ chủng tộc trong các cuộc tấn công, và hậu quả là “Australia đã trở thành một đất nước phân biệt chủng tộc trong con mắt người dân ở Ấn Độ". Chính quan niệm đó đã gây tổn hại thêm tới mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa hai nước sau vụ rò rỉ phóng xạ từ vụ Mohamed Hanees, trong đó một nhà vật lý người Ấn Độ đã bị kết tội oan là hỗ trợ khủng bố, và sau một cuộc thi khúc côn cầu tai tiếng ở Sydney, trong đó hai cầu thủ của hai bên là Harbhajan Singh và Andrew Symonds đã gọi tên nhau theo kiểu phân biệt chủng tộc. “Rắc rối ở chỗ những người (ở Ấn Độ) bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi thông điệp này hầu hết đều nằm trong độ tuổi từ 22-30”, Unni nói. “Mà đó lại là các sinh viên, những nhà ngoại giao và lãnh đạo tương lai của đất nước".
Thu Trang (Theo TIME)
Vietnamnet