Monday, October 05, 2009

How Prepared Are Countries for a Tsunami?

Early in the morning on Sept. 29, an earthquake deep under the Pacific caused a massive tsunami that devastated the islands of Samoa and American Samoa, killing 111 people, ravaging villages and flattening homes. The earthquake struck at 6:48 a.m. and measured 8.3 on the Richter scale. By 7:04 a.m., an emergency alert went out from the Tsunami Warning System, a global network of sensors monitored by scientists. Less than 10 minutes later, the tsunami, with waves measuring nearly 15 ft. high, hit land.

A main road in the downtown area of Fagatogo, is flooded by water. Residents and tourists have fled to higher ground as whole villages were destroyed across the region. Boats were swept inland and cars and people out to sea.
Bad as the damage was, it could have been much worse. Laura Kong, head of the International Tsunami Information Center in Hawaii, says Independent Samoa had run a tsunami drill with planned evacuation routes in October 2007 and again last year. The preparation saved countless lives during this week's disaster. (See pictures of the tsunami striking the South Pacific.)
When it comes to surviving a tsunami, every preparation — and every second — counts. In 2004 an earthquake off the coast of Indonesia launched the massive Indian Ocean Tsunami, which killed more than 230,000 people. While the Pacific has had a Tsunami Warning System in place since 1965, it was only after that disaster that Indian Ocean nations developed one of their own. As many as 95% of tsunamis are local, Kong says, striking within an hour of the earthquake — the 2004 disaster included. That time frame gives community members little time to react — even if they are aware of the danger.
The Pacific's Tsunami Warning System is jointly operated by three control centers, in Japan, Alaska and Hawaii, where it has its headquarters. It uses earthquake information from seismic stations that are part of the Global Seismic Network overseen by the U.S. National Science Foundation and the U.S. Geological Survey, with contributing instruments, data and cash from countries around the world. The centers can cost hundreds of millions of dollars just to implement, Kong says, with the money coming from the countries that support each center as well as from donors like the Red Cross and U.N. organizations. When an earthquake strikes, the system analyzes its location and magnitude. If the quake fits the parameters for tsunami-like conditions, a warning is issued to each country within range of danger. The warning often includes likely arrival times for coastal communities.
Once the warning is sent to local governments, however, the safety of citizens at risk often depends on how advanced the infrastructure in each country is. Developing nations may lack the communications system to get the word out effectively. "Some countries have the infrastructure already," Kong says, "some countries are developing it, and some countries may never have it."
People like Brian Carlson, IT director for humanitarian and emergency affairs at World Vision, are working on technology to improve such early-warning infrastructure. Carlson, who traveled to India shortly after the 2004 tsunami, said he noticed two communities just miles apart: one was full of survivors, while the other was wiped out entirely. The reason for that difference was that the surviving village was notified by a family related to a man in Singapore who saw the tsunami warning on TV and called his family. "It was a simple phone call on a cell phone that saved hundreds of people," Carlson says. He now works on researching technology to improve disaster response as a whole. "It's literally word of mouth right now," Carlson says. If coastal residents don't know a tsunami is on the way, "they find out as soon as the wave makes landfall."
See the graphic "What Causes a Tsunami?"



By Kristi Oloffson Thursday, Oct. 01, 2009
Time


Các quốc gia đã làm gì để đối phó với sóng thần?

Đối với các trận sóng thần thì bất cứ sự chuẩn bị nào, mỗi giây phút đều rất quan trọng. Chỉ đơn giản là một cuộc điện thoại mà có thể cứu được hàng trăm mạng người.

Sáng sớm ngày 29/9, trận động đất ở đáy Thái Bình Dương đã gây ra những cơn sóng lớn phá hủy các quần đảo Samoa American Samoa khiến 11 người thiệt mạng, phá hủy các làng mạc và san phẳng rất nhiều ngôi nhà. Trận động đất xảy ra lúc 6 giờ 48 phút theo giờ địa phương, với cường độ 8.3 richter. 7 giờ 04 phút sáng, báo động từ Hệ thống cảnh báo sóng thần, một mạng lưới cảm biến toàn cầu do các nhà khoa học quản lý, được đưa ra. Khoảng 10 phút sau, các đợt sóng thần cao gần 15 feet đã ập vào đất liền. Các quốc gia đã chuẩn bị như thế nào để đối phó với sóng thần?

Những thiệt hại mà trận động đất gây ra còn tồi tệ hơn thế. Ông Laura Kong, Giám đốc Trung tâm thông tin sóng thần quốc tế tại Hawaii cho hay Samoa nhờ có sự chuẩn bị này đã cứu sống không biết bao nhiêu mạng người trong vụ thiên tai tuần trước.

Đối với các trận sóng thần thì bất cứ sự chuẩn bị nào, mỗi giây phút đều rất quan trọng. Năm 2004, một trận động đất ngoài khơi Indonesia đã gây ra những đợt sóng thần liên tiếp tại Ấn Độ Dương, làm chết hơn 230.000 người. Trong khi Thái Bình Dương có hệ thống cảnh báo sóng thần được lắp đặt từ năm 1965, thì chỉ sau khi sự việc diễn ra, các quốc gia ở Ấn Độ Dương mới lắp đặt một hệ thống cho riêng mình. Ông Kong cho biết, thảm họa năm 2004 nằm trong số khoảng 95% các đợt sóng thần cục bộ ập đến chỉ sau 1 giờ trận động đất diễn ra. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như thế, mọi người không thể có những phản ứng kịp thời, ngay cả khi họ đã nhận thức được mối nguy hiểm sắp đến

Hệ thống cảnh báo sóng thần ở Thái Bình Dương phối hợp hoạt động với các trung tâm kiểm tra ở Nhật, Alaska và Hawaii - nơi là trụ sở của trung tâm này. Hệ thống này sử dụng các thông tin về động đất từ các trạm địa chấn - là một phần của Mạng lưới địa chấn toàn cầu do Mỹ quản lý. Tổ chức khoa học và Điều tra địa lý quốc gia của Mỹ với nguồn tài chính, dữ liệu và công cụ do các quốc gia trên toàn thế giới đóng góp. Ông Kong cũng cho biết thêm chính các trung tâm này có thể tiêu tốn hàng trăm triệu đô la chỉ để lắp đặt với số tiền từ các quốc gia hỗ trợ cũng như từ những tổ chức như Hội Chữ thập đỏ và Liên Hiệp Quốc. Một khi động đất xảy ra, hệ thống này ngay lập tức phân tích vị trí và cường độ của trận động đất. Nếu trận động đất có các thông số phù hợp với những điều kiện tương tự gây ra sóng thần thì họ sẽ đưa ra cảnh báo đối với những quốc gia nằm trong vòng nguy hiểm.

Tuy nhiên, một khi cảnh báo được gửi tới các chính quyền địa phương thì sự an toàn của người dân còn phụ thuộc vào cơ sở hạ tầng của mỗi quốc gia. Các nước đang phát triển có thể thiếu hệ thống liên lạc để tiếp nhận những cảnh báo này một cách hiệu quả nhất. Ông Kong cho biết một vài quốc gia đã có cơ sở hạ tầng tốt, tuy nhiên một vài nước đang phát triển khác thì vẫn chưa có điều này

Ông Brian Carlson, Giám đốc IT phụ trách các vấn đề khẩn cấp và nhân đạo của tổ chức World Vision đang tiến hành các biện pháp kỹ thuật nhằm cải thiện cơ sở hạ tầng vốn đã trong tình trạng báo động của các nước này. Ông Carlson, người đã đến Ấn Độ ngay sau trận sóng thần năm 2004, cho hay, ông để ý thấy 2 khu dân cư chỉ cách nhau vài dặm - một nơi thì nhiều người sống sót còn những nơi khác thì bị phá hủy hoàn toàn. Lý do là cái ngôi làng có nhiều người sống sót đã được một người Singapore cảnh báo chỉ đơn giản bằng một cuộc điện thoại sau khi anh này nhìn thấy cảnh báo nguy cơ sóng thần trên truyền hình. Ông nói: “Chỉ đơn giản là một cuộc điện thoại mà đã cứu sống được hàng trăm mạng người".

Đình Ngân (Theo Times)
VNNet