Having moved with unprecedented speed and coordination five months ago to head off what many feared might be another Great Depression, the leaders of the world's 20 largest economies are set to gather Thursday in Pittsburgh to discuss whether it is time to wind down stimulus efforts and talk about what can be done to prevent a repeat of the crisis.
The summit is taking place amid signs the global recession is fading. Since the last meeting of Group of 20 leaders in April, countries have begun to see results from their efforts to cut key interest rates and pump hundreds of billions of dollars into their economies to jump-start growth. China is experiencing a strong rebound, while there are early signs of a slow recovery in the United States and in Europe.
However, the success of the coordinated policy action has spawned a new set of problems. Stimulus spending meant to counter the drop in demand has sent deficits soaring. Loose monetary policy designed to unthaw frozen credit markets has stoked fears of inflation. Dealing with those concerns is tricky, economists said. Pulling back too soon could squash a recovery, while waiting too long could lead to a run-up in prices.
There's also concern about nations acting unilaterally, failing to coordinate their actions in a way that could threaten a global recovery.
A Tricky Balance
For now, the G-20 leaders have chosen to walk a fine line between trying to keep inflation fears in check and avoiding having to raise rates or cut off stimulus until a broad recovery takes hold. In Pittsburgh, the G-20 leaders are expected to echo their finance ministers and central bank governors who said earlier this month that while it was important to start discussing exit strategies, it was too early to begin carrying them out.
The United States plans to push an agreement aimed at avoiding global trade imbalances. The Obama administration contends that such an agreement is necessary because spending by U.S. consumers is likely to remain depressed and export-dependent countries such as China need to rely more on domestic consumption to drive global growth.
"We're doing something that hasn't been done before," Treasury Secretary Timothy F. Geithner said. "At the earliest stage of a recovery, we are working to get the world to embrace a framework to help prevent the next damaging bubble."
Officials representing the G-20 members have also said it's unlikely the nations' leaders will make additional financial commitments on the scale of those made in April, when the G-20 leaders agreed to triple the resources of the International Monetary Fund, which acts as the world's lender of last resort.
Many nations have already pledged to take new steps to strengthen regulation of the global financial system. However, the continental Europeans and the United States have stressed different elements of reform. The European Union is pushing for restrictions on bankers' pay in order to eliminate what they see as perverse incentives that encouraged irresponsible risk-taking. The United States has put more emphasis on forcing banks to raise the quality and quantity of capital they have on hand to cover potential losses in an effort to better protect taxpayers from having to pay for banks' mistakes.
The G-20 members are working on a more detailed framework for regulatory reform along with firm deadlines. Ultimately, though, it is up to national legislatures to follow through. Congress is working on a proposal to overhaul financial regulation.
Even if the Pittsburgh summit produces more words than action, the success of the G-20's earlier coordinated policy actions have elevated the group's status as the leading international agenda-setting body, supplanting to some extent the Western dominated Group of Eight whose makeup didn't reflect the rising economic power of China and other emerging market nations.
Emerging Economies
At the summit, leaders from those emerging economies are likely to bring up their desire to have a larger say in other multilateral institutions, namely the IMF and the World Bank. That effort has the support of the United States but not smaller European nations who would likely have to give up seats under any restructuring. Promoting greater clout for emerging countries could put the United States in a better position when asking emerging economies to do more to help prevent a repeat of the financial crisis, analysts said.
Chinese officials have voiced support for the general principle of balanced and sustainable growth and the need to rely more on domestic consumption, but they have been less enthusiastic about anything that suggests China played a role in causing the financial crisis.
"There is definitely a rift developing over how important the issue of global imbalances should play in this meeting," said Eswar Prasad, a trade expert with Cornell University. "The Chinese are aggressively pushing for the U.S. to come up with a sensible medium term plan for reducing its deficit and would prefer to talk about that alone. On the other hand, the U.S. wants to make this a broader discussion by assigning responsibility to all parties and the subtext . . . is the U.S. is trying to do its part and everybody else should pull their weight as well."
Zhou Wenzhong, China's ambassador to the United States, said at briefing for reporters earlier this week that "balance is relative" and any efforts to try to tightly regulate trade balances would not be realistic.
By Annys Shin
Washington Post Staff Writer
Wednesday, September 23, 2009
The Washington Post
G20 với sự cân bằng tương đối
Sau khi đã hành động với một tốc độ và sự hợp tác chưa từng có tiền lệ trong 5 tháng qua để ngăn chặn điều mà nhiều người lo sợ là một cuộc đại suy thoái nữa, các lãnh đạo của 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ nhóm họp ở Pittsburgh, Pennsylvania, vào ngày 24/9 để xác định liệu đã phải lúc giảm dần các nỗ lực giải cứu kinh tế và bàn về việc cần làm để ngăn chặn khủng hoảng tái diễn.
Hội nghị lần này được tổ chức giữa lúc có nhiều dấu hiệu cho thấy suy thoái toàn cầu đang giảm nhiệt. Kể từ cuộc họp gần đây nhất của G20 hồi tháng 4, các nước đã bắt đầu chứng kiến kết quả của các chiến lược giải cứu như cắt giảm lãi suất và bơm hàng trăm tỷ đôla vào nền kinh tế để phục hồi tăng trưởng.
Trung Quốc đang hưởng thụ sự phục hồi mạnh mẽ. Trong khi đó, có nhiều dấu hiệu cho thấy nền kinh tế Mỹ và châu Âu cũng bắt đầu lấy lại sức. Tuy nhiên, thành công này lại sinh ra một loạt các vấn đề mới.
Các khoản tiền kích thích kinh tế nhằm ngăn chặn tình trạng giảm cầu khiến cho thâm hụt ngân sách tăng cao. Chính sách tiền tệ lỏng lẻo được thực thi để làm dịu các thị trường tín dụng thì gây lo ngại về lạm phát.
Giới kinh tế gia cho rằng, giải quyết những lo ngại đó không phải là một điều dễ dàng. Ngừng hành động quá sớm có thể bóp nghẹn sự tăng trưởng còn chờ đợi quá lâu lại làm cho giá cả leo thang.
Hiện nay, nhiều người cũng lo ngại về tình trạng các quốc gia hành động đơn phương, không hợp tác với nhau vì điều này có thể đe dọa sự phục hồi toàn cầu.
Sự cân bằng phức tạp
Đến nay, các nhà lãnh đạo G20 phải hành động thận trọng, làm sao vừa cố gắng ngăn chặn nỗi lo lạm phát vừa tránh phải tăng lãi suất hoặc từ bỏ kích thích kinh tế cho đến khi nào một sự phục hồi rộng khắp ngưng lại.
Ở Pittsburgh, các lãnh đạo G20 được cho là sẽ nhắc lại lời của các bộ trưởng tài chính và thống đốc ngân hàng trung ương nước mình rằng mặc dầu bàn bạc các chiến lược rút lui là rất quan trọng nhưng vẫn còn quá sớm để thực thi các chiến lược ấy.
Mỹ dự định sẽ thúc đẩy một thỏa thuận với mục đích tránh để xảy ra những bất cân bằng thương mại toàn cầu. Chính quyền Obama cho rằng một thỏa thuận như vậy là cần thiết bởi vì sức chi của người tiêu dùng Mỹ nhiều khả năng sẽ vẫn ảm đạm và các nước phụ thuộc vào xuất khẩu như Trung Quốc cần phải dựa nhiều hơn vào tiêu dùng nội địa để duy trì sức tăng trưởng toàn cầu.
"Chúng ta phải làm điều gì đó chưa từng làm trước kia", Bộ trưởng Ngân khố Mỹ F. Timothy Geithner nói. "Ngay từ giai đoạn phục hồi đầu tiên, chúng ta đã nỗ lực đưa thế giới đi theo một khuôn khổ nhằm ngăn chặn một tình trạng bong bóng nguy hiểm lần nữa".
Các quan chức G20 cho rằng, khó có khả năng các nhà lãnh đạo sẽ thực hiện thêm các cam kết tài chính trên quy mô của những cam kết hồi tháng 4, khi các lãnh đạo G20 nhất trí tăng gấp 3 lần nguồn lực của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF).
Nhiều nước đã đồng ý thực hiện các bước đi mới để tăng cường năng lực điều chỉnh của hệ thống tài chính này. Tuy nhiên, người châu Âu và Mỹ đã đưa ra những yếu tố cải cách khác nhau.
Châu Âu muốn đẩy mạnh những hạn chế về tiền thưởng của các chủ ngân hàng để loại trừ cái mà họ xem như động cơ cố hữu khuyến khích các hành động mạo hiểm thiếu trách nhiệm.
Mỹ thì nhấn mạnh hơn đến chủ trương buộc các ngân hàng phải tăng chất lượng và số lượng đồng vốn họ có trong tay để bù đắp những mất mát tiềm ẩn trong một nỗ lực nhằm bảo vệ tốt hơn những người trả thuế khỏi phải trả cho những sai lầm của ngân hàng.
Các thành viên G20 hiện nay đang làm việc dựa trên một khuôn khổ chi tiết hơn về cải cách điều chỉnh với các thời hạn chót đã định. Rốt cục, theo sát hay không là phụ thuộc vào cơ quan lập pháp các nước.
Thậm chí nếu hội nghị ở Pittsburgh có nói nhiều hơn làm thì sự thành công của các hành động chính sách phối hợp trước đó của G20 cũng đã nâng cao vị thế của nhóm này như là một cơ quan hoạch định chương trình nghị sự quốc tế hàng đầu, thay thế ở một mức độ nào đó nhóm G8 vốn không gồm Trung Quốc và một số nước mới nổi khác.
Các nền kinh tế mới nổi
Tại hội nghị, lãnh đạo các nền kinh tế mới nổi nhiều khả năng sẽ đòi hỏi có một tiếng nói lớn hơn trong các định chế đa quốc gia như IMF và Ngân hàng Thế giới (WB). Nỗ lực này đã được sự ủng hộ từ Mỹ nhưng không giành hưởng ứng từ các quốc gia nhỏ hơn ở châu Âu, những nước nhiều khả năng phải từ bỏ ghế của mình nếu có bất kỳ một sự tái cơ cấu nào.
Theo giới phân tích, ủng hộ các nước mới nổi có vai trò lớn hơn có thể tạo cho Mỹ một vị thế tốt hơn khi yêu cầu các nước này hành động nhiều hơn nữa để giúp ngăn chặn khủng hoảng tài chính tái diễn.
Các quan chức Trung Quốc đã lên tiếng ủng hộ nguyên tắc chung về tăng trưởng bền vững và cân bằng cũng như sự cần thiết phải dựa nhiều hơn vào sức tiêu dùng nội địa. Tuy nhiên, họ không mặn mà với bất cứ quan điểm nào cho rằng Trung Quốc đóng một vai trò gây ra khủng hoảng kinh tế.
"Có một sự chia rẽ rõ ràng liên quan tới mức độ quan trọng của bất cân bằng toàn cầu tại hội nghị này", trích lời Eswar Prasad, chuyên gia thương mại thuộc trường Đại học Cornell. "Người Trung Quốc đang hăng hái thúc ép Mỹ tiến tới một kế hoạch trung hạn hợp lý để giảm thâm hụt ngân sách và muốn bàn bạc riêng về việc này. Tuy nhiên, Mỹ muốn chủ đề đó được bàn thảo rộng hơn bằng cách gắn trách nhiệm cho tất cả các bên".
Zhou Wenzhong, Đại sứ Trung Quốc tại Mỹ, nói với các phóng viên hồi tuần trước rằng "sự cân bằng chỉ là tương đối" và bất cứ nỗ lực nào nhằm điều chỉnh sít sao các cán cân thương mại toàn cầu đều phi hiện thực.
Thanh Hảo (Theo Washington Post)
VietNamNet
The summit is taking place amid signs the global recession is fading. Since the last meeting of Group of 20 leaders in April, countries have begun to see results from their efforts to cut key interest rates and pump hundreds of billions of dollars into their economies to jump-start growth. China is experiencing a strong rebound, while there are early signs of a slow recovery in the United States and in Europe.
However, the success of the coordinated policy action has spawned a new set of problems. Stimulus spending meant to counter the drop in demand has sent deficits soaring. Loose monetary policy designed to unthaw frozen credit markets has stoked fears of inflation. Dealing with those concerns is tricky, economists said. Pulling back too soon could squash a recovery, while waiting too long could lead to a run-up in prices.
There's also concern about nations acting unilaterally, failing to coordinate their actions in a way that could threaten a global recovery.
A Tricky Balance
For now, the G-20 leaders have chosen to walk a fine line between trying to keep inflation fears in check and avoiding having to raise rates or cut off stimulus until a broad recovery takes hold. In Pittsburgh, the G-20 leaders are expected to echo their finance ministers and central bank governors who said earlier this month that while it was important to start discussing exit strategies, it was too early to begin carrying them out.
The United States plans to push an agreement aimed at avoiding global trade imbalances. The Obama administration contends that such an agreement is necessary because spending by U.S. consumers is likely to remain depressed and export-dependent countries such as China need to rely more on domestic consumption to drive global growth.
"We're doing something that hasn't been done before," Treasury Secretary Timothy F. Geithner said. "At the earliest stage of a recovery, we are working to get the world to embrace a framework to help prevent the next damaging bubble."
Officials representing the G-20 members have also said it's unlikely the nations' leaders will make additional financial commitments on the scale of those made in April, when the G-20 leaders agreed to triple the resources of the International Monetary Fund, which acts as the world's lender of last resort.
Many nations have already pledged to take new steps to strengthen regulation of the global financial system. However, the continental Europeans and the United States have stressed different elements of reform. The European Union is pushing for restrictions on bankers' pay in order to eliminate what they see as perverse incentives that encouraged irresponsible risk-taking. The United States has put more emphasis on forcing banks to raise the quality and quantity of capital they have on hand to cover potential losses in an effort to better protect taxpayers from having to pay for banks' mistakes.
The G-20 members are working on a more detailed framework for regulatory reform along with firm deadlines. Ultimately, though, it is up to national legislatures to follow through. Congress is working on a proposal to overhaul financial regulation.
Even if the Pittsburgh summit produces more words than action, the success of the G-20's earlier coordinated policy actions have elevated the group's status as the leading international agenda-setting body, supplanting to some extent the Western dominated Group of Eight whose makeup didn't reflect the rising economic power of China and other emerging market nations.
Emerging Economies
At the summit, leaders from those emerging economies are likely to bring up their desire to have a larger say in other multilateral institutions, namely the IMF and the World Bank. That effort has the support of the United States but not smaller European nations who would likely have to give up seats under any restructuring. Promoting greater clout for emerging countries could put the United States in a better position when asking emerging economies to do more to help prevent a repeat of the financial crisis, analysts said.
Chinese officials have voiced support for the general principle of balanced and sustainable growth and the need to rely more on domestic consumption, but they have been less enthusiastic about anything that suggests China played a role in causing the financial crisis.
"There is definitely a rift developing over how important the issue of global imbalances should play in this meeting," said Eswar Prasad, a trade expert with Cornell University. "The Chinese are aggressively pushing for the U.S. to come up with a sensible medium term plan for reducing its deficit and would prefer to talk about that alone. On the other hand, the U.S. wants to make this a broader discussion by assigning responsibility to all parties and the subtext . . . is the U.S. is trying to do its part and everybody else should pull their weight as well."
Zhou Wenzhong, China's ambassador to the United States, said at briefing for reporters earlier this week that "balance is relative" and any efforts to try to tightly regulate trade balances would not be realistic.
By Annys Shin
Washington Post Staff Writer
Wednesday, September 23, 2009
The Washington Post
G20 với sự cân bằng tương đối
Sau khi đã hành động với một tốc độ và sự hợp tác chưa từng có tiền lệ trong 5 tháng qua để ngăn chặn điều mà nhiều người lo sợ là một cuộc đại suy thoái nữa, các lãnh đạo của 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ nhóm họp ở Pittsburgh, Pennsylvania, vào ngày 24/9 để xác định liệu đã phải lúc giảm dần các nỗ lực giải cứu kinh tế và bàn về việc cần làm để ngăn chặn khủng hoảng tái diễn.
Hội nghị lần này được tổ chức giữa lúc có nhiều dấu hiệu cho thấy suy thoái toàn cầu đang giảm nhiệt. Kể từ cuộc họp gần đây nhất của G20 hồi tháng 4, các nước đã bắt đầu chứng kiến kết quả của các chiến lược giải cứu như cắt giảm lãi suất và bơm hàng trăm tỷ đôla vào nền kinh tế để phục hồi tăng trưởng.
Trung Quốc đang hưởng thụ sự phục hồi mạnh mẽ. Trong khi đó, có nhiều dấu hiệu cho thấy nền kinh tế Mỹ và châu Âu cũng bắt đầu lấy lại sức. Tuy nhiên, thành công này lại sinh ra một loạt các vấn đề mới.
Các khoản tiền kích thích kinh tế nhằm ngăn chặn tình trạng giảm cầu khiến cho thâm hụt ngân sách tăng cao. Chính sách tiền tệ lỏng lẻo được thực thi để làm dịu các thị trường tín dụng thì gây lo ngại về lạm phát.
Giới kinh tế gia cho rằng, giải quyết những lo ngại đó không phải là một điều dễ dàng. Ngừng hành động quá sớm có thể bóp nghẹn sự tăng trưởng còn chờ đợi quá lâu lại làm cho giá cả leo thang.
Hiện nay, nhiều người cũng lo ngại về tình trạng các quốc gia hành động đơn phương, không hợp tác với nhau vì điều này có thể đe dọa sự phục hồi toàn cầu.
Sự cân bằng phức tạp
Đến nay, các nhà lãnh đạo G20 phải hành động thận trọng, làm sao vừa cố gắng ngăn chặn nỗi lo lạm phát vừa tránh phải tăng lãi suất hoặc từ bỏ kích thích kinh tế cho đến khi nào một sự phục hồi rộng khắp ngưng lại.
Ở Pittsburgh, các lãnh đạo G20 được cho là sẽ nhắc lại lời của các bộ trưởng tài chính và thống đốc ngân hàng trung ương nước mình rằng mặc dầu bàn bạc các chiến lược rút lui là rất quan trọng nhưng vẫn còn quá sớm để thực thi các chiến lược ấy.
Mỹ dự định sẽ thúc đẩy một thỏa thuận với mục đích tránh để xảy ra những bất cân bằng thương mại toàn cầu. Chính quyền Obama cho rằng một thỏa thuận như vậy là cần thiết bởi vì sức chi của người tiêu dùng Mỹ nhiều khả năng sẽ vẫn ảm đạm và các nước phụ thuộc vào xuất khẩu như Trung Quốc cần phải dựa nhiều hơn vào tiêu dùng nội địa để duy trì sức tăng trưởng toàn cầu.
"Chúng ta phải làm điều gì đó chưa từng làm trước kia", Bộ trưởng Ngân khố Mỹ F. Timothy Geithner nói. "Ngay từ giai đoạn phục hồi đầu tiên, chúng ta đã nỗ lực đưa thế giới đi theo một khuôn khổ nhằm ngăn chặn một tình trạng bong bóng nguy hiểm lần nữa".
Các quan chức G20 cho rằng, khó có khả năng các nhà lãnh đạo sẽ thực hiện thêm các cam kết tài chính trên quy mô của những cam kết hồi tháng 4, khi các lãnh đạo G20 nhất trí tăng gấp 3 lần nguồn lực của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF).
Nhiều nước đã đồng ý thực hiện các bước đi mới để tăng cường năng lực điều chỉnh của hệ thống tài chính này. Tuy nhiên, người châu Âu và Mỹ đã đưa ra những yếu tố cải cách khác nhau.
Châu Âu muốn đẩy mạnh những hạn chế về tiền thưởng của các chủ ngân hàng để loại trừ cái mà họ xem như động cơ cố hữu khuyến khích các hành động mạo hiểm thiếu trách nhiệm.
Mỹ thì nhấn mạnh hơn đến chủ trương buộc các ngân hàng phải tăng chất lượng và số lượng đồng vốn họ có trong tay để bù đắp những mất mát tiềm ẩn trong một nỗ lực nhằm bảo vệ tốt hơn những người trả thuế khỏi phải trả cho những sai lầm của ngân hàng.
Các thành viên G20 hiện nay đang làm việc dựa trên một khuôn khổ chi tiết hơn về cải cách điều chỉnh với các thời hạn chót đã định. Rốt cục, theo sát hay không là phụ thuộc vào cơ quan lập pháp các nước.
Thậm chí nếu hội nghị ở Pittsburgh có nói nhiều hơn làm thì sự thành công của các hành động chính sách phối hợp trước đó của G20 cũng đã nâng cao vị thế của nhóm này như là một cơ quan hoạch định chương trình nghị sự quốc tế hàng đầu, thay thế ở một mức độ nào đó nhóm G8 vốn không gồm Trung Quốc và một số nước mới nổi khác.
Các nền kinh tế mới nổi
Tại hội nghị, lãnh đạo các nền kinh tế mới nổi nhiều khả năng sẽ đòi hỏi có một tiếng nói lớn hơn trong các định chế đa quốc gia như IMF và Ngân hàng Thế giới (WB). Nỗ lực này đã được sự ủng hộ từ Mỹ nhưng không giành hưởng ứng từ các quốc gia nhỏ hơn ở châu Âu, những nước nhiều khả năng phải từ bỏ ghế của mình nếu có bất kỳ một sự tái cơ cấu nào.
Theo giới phân tích, ủng hộ các nước mới nổi có vai trò lớn hơn có thể tạo cho Mỹ một vị thế tốt hơn khi yêu cầu các nước này hành động nhiều hơn nữa để giúp ngăn chặn khủng hoảng tài chính tái diễn.
Các quan chức Trung Quốc đã lên tiếng ủng hộ nguyên tắc chung về tăng trưởng bền vững và cân bằng cũng như sự cần thiết phải dựa nhiều hơn vào sức tiêu dùng nội địa. Tuy nhiên, họ không mặn mà với bất cứ quan điểm nào cho rằng Trung Quốc đóng một vai trò gây ra khủng hoảng kinh tế.
"Có một sự chia rẽ rõ ràng liên quan tới mức độ quan trọng của bất cân bằng toàn cầu tại hội nghị này", trích lời Eswar Prasad, chuyên gia thương mại thuộc trường Đại học Cornell. "Người Trung Quốc đang hăng hái thúc ép Mỹ tiến tới một kế hoạch trung hạn hợp lý để giảm thâm hụt ngân sách và muốn bàn bạc riêng về việc này. Tuy nhiên, Mỹ muốn chủ đề đó được bàn thảo rộng hơn bằng cách gắn trách nhiệm cho tất cả các bên".
Zhou Wenzhong, Đại sứ Trung Quốc tại Mỹ, nói với các phóng viên hồi tuần trước rằng "sự cân bằng chỉ là tương đối" và bất cứ nỗ lực nào nhằm điều chỉnh sít sao các cán cân thương mại toàn cầu đều phi hiện thực.
Thanh Hảo (Theo Washington Post)
VietNamNet