Thursday, September 24, 2009

Pittsburgh steeled to be host city

Summit venues are not chosen by accident.

When the Obama administration had to decide which American city should host the G20 gathering, a great deal of thought went into the selection of Pittsburgh, Pennsylvania.

One White House team was on the phone to the Mayor's office making sure the city had the right kind of convention facilities, the right number of hotel rooms and a big enough airport to deal with the 33 national delegations which have somehow ended up being invited to this gathering of the 20 richest nations on earth.



Another was ensuring that the Pittsburgh story told a positive story about Obama's America.

And the White House thinks the city passed both tests with flying colours.

The logistical effort required to host such a huge event is well under way, as is the security operation designed to contain the protesters who will inevitably assemble to make sure their concerns are somehow written into the story of the meeting.

Revival

And the symbolism?

Well, the population of Pittsburgh seems remarkably on-message. Local politicians, business leaders and folks in cafes and bars will all tell you the same story.

Pittsburgh - the grimy old steel town that was a powerhouse of American heavy industry and made its money under choking clouds of smoke from its mills and mines - is no more.

In its place is a clean, green example of regeneration. A city where pleasure cruisers carry tourists between the wooded banks of its three rivers and where people make a living in services such as health and education or in hi-tech business.

No-one puts it better than Frank Coonelly, president of the city's baseball team the Pittsburgh Pirates: "It's a remarkable transformation, not just of the economy but of the city itself from an industrial steel town to a city that now really is driven by hi-tech and service sectors.

"People who think of Pittsburgh as a smoky steel town, when they come in here this week they'll see quite a different thing."

It feels like the perfect message for the Obama administration to send out from a city which is about become the backdrop for 1,000 TV reporters from around the world.

Hidden costs?


On paper, Pittsburgh is a text-book example of how a globalised economy works.

Old manufacturing jobs migrate to cheaper labour markets, so your steel is made in India and China.

Your population educates itself; then moves into the cleaner, more sophisticated service sectors of tourism, healthcare and education.

The problem is that not all Americans agree these policies are working in their interests.

Just a short drive from the city, in the Mahoning Valley of Northern Ohio, plenty of people are troubled by the new world economic order.

While economists may shudder at anything that sounds like the opening shots of a trade war, a meeting of the local United Autoworkers Retired section in Lordstown was delighted by the news that the Obama administration has imposed a tariff on imports of cheap Chinese tyres.

Manufacturing woes

Dave Green, president of the Union Local 1714, argues that businesses in countries like China can only undercut their American rivals because they do not pay the same wages as US companies or operate under the same environmental and safety regulations.

His point: America needs a manufacturing base and cannot afford to allow more manufacturing jobs to migrate to lower wage economies.

"Made in the USA used to really mean something," Mr Green says.

"It used to mean something to my grandparents and my parents as well and we've kind of lost that. It's decimated our jobs here.

"Akron just 40 miles west of here used to be the rubber capital of the world. Ride through Akron now, they make very few tyres. We want fair trade, not free trade."

In nearby Warren they also see globalisation as a process in which the upside to Americans - cheap consumer goods from Asia - is vastly outweighed by the downside, which is a steady of haemorrhaging of jobs to the very people who make those cheap goods.

In his family's restaurant, the Saratoga, Jim Economos lists the industries that have closed.

"We used to make all the water fountains for the world, we used to make compasses, we made kitchen cabinets, we made all the electrical parts for GM and all different kinds of steel.

"Hopefully they'll be coming back, but everyone is closing up or moving out," he adds.

Pros and cons

So, very close to Pittsburgh with its stirring symbolic story of regeneration and post-industrial prosperity lies this other America of the Mahoning Valley where they see the costs of globalisation in their closed-down factories and derelict buildings on Main Street.

What they do not see for the moment is any benefit to balance that cost.

As one local said: "We can't have an economy where we just serve each other meals and dry clean each other's clothes. We have to start making things again."

The hard-working chamber of commerce in Warren is sending a representative down to Pittsburgh for the G20 talks.

It would be nice to think he might get a little face time with one or two of the world leaders gathering there. He has a story worth listening to.

By Kevin Connolly
BBC News, Pittsburgh

BBC

Tại sao Mỹ chọn Pittsburgh tổ chức hội nghị G20?

Các địa điểm tổ chức hội nghị thường không phải ngẫu nhiên được chọn. Khi chính quyền Obama phải quyết định chọn thành phố nào trên đất nước Mỹ để tổ chức hội nghị G20, nhiều người nghĩ ngay tới Pittsburgh, bang Pennsylvania.

Một nhóm ở Nhà Trắng đã gọi điện cho văn phòng Thị trưởng Pittsburgh để chắc chắn thành phố này có đầy đủ các cơ sở phục vụ hội nghị, có đủ số phòng khách sạn và một sân bay đủ lớn để tiếp đón các đại biểu từ 33 nước đến tham dự cuộc họp của 20 quốc gia giàu có nhất hành tinh.

Một điều chắc chắn nữa là lịch sử Pittsburgh nói lên một câu chuyện tích cực về nước Mỹ của Tổng thống Barack Obama.

Công tác hậu cần để phục vụ cho một sự kiện tầm cỡ G20 đã sẵn sàng. Bên cạnh đó, an ninh cũng được lên kế hoạch chặt chẽ để ngăn chặn những người biểu tình có thể tập hợp để đảm bảo nỗi lo của họ sẽ được viết trong câu chuyện về hội nghị.

Hồi sinh

Chủ nghĩa tượng trưng?

Cư dân Pittsburgh dường như nói lên cùng một thông điệp. Các chính trị gia địa phương, các lãnh đạo doanh nghiệp và những người trong các quán cà phê, quán bar... tất cả đều sẽ kể cho bạn nghe cùng một câu chuyện.

Pittsburgh, thành phố từng được mệnh danh là "thủ đô thép" của thế giới, một thời là nhà máy của ngành công nghiệp nặng Mỹ với dày đặc những đám khói ô nhiễm bốc lên từ các nhà máy và hầm mỏ. Nhưng mọi thứ nơi đây giờ đã khác xưa.

Pittsburgh là một kiểu mẫu xanh, sạch của sự tái sinh. Nơi đây có những chiếc tàu chở khách du lịch như con thoi qua lại giữa hai bờ rợp bóng cây của ba con sông và người dân sinh sống dựa vào những dịch vụ như y tế, giáo dục hoặc kinh doanh công nghệ cao.

Có lẽ không ai có thể diễn tả điều đó tốt hơn Frank Coonelly, Chủ tịch đội bóng chày Pittsburgh Pirates của thành phố. "Đó là một sự chuyển đổi phi thường, không chỉ về kinh tế mà cả bản thân thành phố từ một thành phố thép công nghiệp trở thành một thành phố với các ngành dịch vụ và công nghệ cao làm chủ đạo".

"Những ai còn nghĩ Pittsburgh vẫn là một thành phố đầy khói bụi, khi họ đến đây vào tuần này, họ sẽ thấy quả là một sự khác biệt".

Có lẽ đó là một thông điệp hoàn hảo mà chính quyền Obama muốn gửi đi từ một thành phố mà trong tuần này sẽ quy tụ khoảng 1.000 phóng viên truyền hình đến từ khắp nơi trên thế giới.

Về mặt lý thuyết, Pittsburgh là biểu mẫu văn bản về cách thức hoạt động của một nền kinh tế toàn cầu hóa.

Ngày nay, các công việc trong ngành sản xuất "di trú" tới các thị trường lao động rẻ hơn nên thép thường được sản xuất ở Ấn Độ và Trung Quốc.

Người dân cũng trau dồi kiến thức cho mình, sau đó chuyển vào các ngành dịch vụ sạch hơn, tinh vi hơn như du lịch, y tế và giáo dục.

Nhưng vấn đề ở chỗ, không phải tất cả người Mỹ đều nhất trí rằng những chính sách này đang vận hành vì lợi ích của họ.

Chỉ cách một quãng đường ngắn từ thành phố này, ở Thung lũng Mahoning ở Bắc Ohio, nhiều người cảm thấy bất an trước trật tự kinh tế thế giới mới.

Trong khi các chuyên gia kinh tế có thể bị rùng mình trước bất cứ điều gì tựa như những phát đạn khai màn một cuộc chiến thương mại, một cuộc gặp của hội United Autoworkers Retired ở địa phương lại trở nên rôm rả trước thông tin chính quyền Obama vừa áp đặt thuế lên các mặt hàng lốp xe nhập khẩu từ Trung Quốc.

Tai họa sản xuất


Dave Green, Chủ tịch Liên đoàn Union Local 1714, lập luận rằng các doanh nghiệp ở các nước như Trung Quốc có thể bán rẻ hơn so với các đối thủ Mỹ, bởi vì họ không phải trả cùng một mức lương như các công ty Mỹ, hoặc không phải hoạt động theo các quy chuẩn tương tự về môi trường và an toàn.

Quan điểm của ông: Mỹ cần một cơ sở sản xuất và không thể để cho việc làm trong ngành sản xuất chảy sang các nền kinh tế lương thấp.

"Akron cách đây chỉ hơn 60km về phía tây từng là thủ đô cao su của thế giới. Giờ đây họ sản xuất rất ít lốp xe. Chúng tôi muốn thương mại công bằng, chứ không phải thương mại tự do".

Trong khách sạn của mình, The Saratoga, Jim Economos liệt kê các ngành đã bị đóng cửa.

"Chúng tôi từng chế tạo rất cả các máy nước cho thế giới, chúng tôi từng chế tạo la bàn, chúng tôi làm tủ bếp, chúng tôi sản xuất các bộ phận điện tử cho GM và nhiều loại thép khác nhau. Hy vọng chúng sẽ trở lại, nhưng mọi người đang dần đóng cửa hoặc là chuyển đi".

Vì vậy, ở ngay sát Pittsburgh với câu chuyện biểu tượng về sự tái sinh và thịnh vượng thời hậu công nghiệp đang ẩn chứa một nước Mỹ khác của Thung lũng Mahoning, nơi họ chứng kiến cái giá của toàn cầu hóa trong các nhà máy đã bị đóng cửa và những tòa nhà vô chủ trên Phố Main.

Những gì họ chưa thấy vào lúc này là lợi ích để cân bằng điều đó.

Như một người địa phương nói: "Chúng ta không thể có một nền kinh tế mà ở đó chúng ta chỉ phục vụ nhau ăn uống, giặt là quần áo cho nhau. Chúng ta phải bắt đầu chế tạo lại mọi thứ".

Phòng Thương mại ở Warren đã cử một đại diện tới Pittsburgh để dự hội nghị G20. Sẽ là điều thú vị khi nghĩ ông có thể có chút thời gian tiếp xúc với một hoặc hai nhà lãnh đạo thế giới về họp ở đây. Vị đại diện này có một câu chuyện đáng để lắng nghe.

Thanh Hảo (Theo BBC)
Dịch

VietNamNet